NHỮNG CÂN NHẮC VỀ ĐẠO ĐỨC ĐỐI VỚI CÁC NHÀ TÂM LÝ TRONG ĐẠI DỊCH COVID-19

1116

Tiffany Chenneville, Univeristy of South, St.Petersburg

Rebecca Schwartz-Mette, University of Maine

Khoa Tâm lý Y học, bệnh viện Tâm thần TP.HCM dịch

Các nhà tâm lý luôn sẵn sàng ứng phó với đại dịch COVID-19 thông qua nghiên cứu, thực hành, giáo dục và vận động chính sách. Tuy nhiên, các mối lo ngại tồn tại về các tác động đạo đức liên quan đến việc chuyển đổi từ dạng trực tiếp sang trực tuyến hoặc ảo theo yêu cầu của các lệnh được cách ly tại nhà theo quy định dãn cách xã hội cần thiết để hạn chế gia tăng các trường hợp COVID-19 mới. Mục đích của bài viết này là xem xét các vấn đề đạo đức tiềm ẩn và cung cấp hướng dẫn cho các nhà tâm lý học về hành vi đạo đức giữa cuộc khủng hoảng hiện tại và kết quả của nó. Ngoài việc nêu ra những cân nhắc đạo đức trong bối cảnh theo các nguyên tắc và tiêu chuẩn của bộ quy tắc đạo đức hiện hành của Hiệp hội Tâm lý Hoa Kỳ (American Psychological Association – APA), các mô tả chi tiết được trình bày để minh họa cho các nhà tâm lý những tình huống khó xử về đạo đức trong các vai trò khác nhau có thể gặp phải khi ứng phó với COVID-19 và đưa ra các đề xuất và nguồn lực để giải quyết các xung đột tiềm ẩn.

Bài báo này cung cấp cho các nhà tâm lý học hướng dẫn để giải quyết các vấn đề đạo đức có thể nảy sinh khi cung cấp dịch vụ trong đại dịch COVID-19. Thông tin bao gồm trong bài viết này sẽ hữu ích cho các nhà tâm lý làm việc trong các môi trường như bệnh viện, phòng khám, trường đại học hoặc viện nghiên cứu, trung tâm nghiên cứ cũng như hành nghề độc lập với các vai trò khác nhau (ví dụ: thực hành lâm sàng, nhà khoa học, nhà giáo dục, người hỗ trợ).

Tổ chức Y tế Thế giới WHO (World Health Organization, 2020) lần đầu tiên nhận được thông báo về các trường hợp viêm phổi không rõ nguyên nhân ở Vũ Hán, Trung Quốc, vào tháng 12 năm 2019. Ngay sau đó, nguyên nhân cơ bản gây ra viêm phổi trong những trường hợp này được xác định là coronavirus, sau này được đặt tên là COVID-19, là một loại bệnh ở động vật tương tự như coronavirus SARS nhưng thậm chí còn dễ lây lan hơn (Liu, Gayle, Wilder-Smith, & Rocklöv, 2020). Vào cuối tháng 1 năm 2020, WHO (2020) đã tuyên bố COVID-19 là tình trạng khẩn cấp về sức khỏe cộng đồng được quốc tế quan tâm. Kể từ đó, các trường hợp nhiễm COVID-19 đã gia tăng nhanh chóng ở các quốc gia trên thế giới, bao gồm cả Hoa Kỳ. Theo WHO (2020a), hầu hết những người nhiễm COVID-19 sẽ bị bệnh nhẹ. Tuy nhiên, những người lớn tuổi hơn hoặc những người có tình trạng sức khỏe tiềm ẩn (ví dụ, bệnh tim mạch, tiểu đường hoặc bệnh phổi hoặc bệnh hô hấp mãn tính) có nhiều nguy cơ mắc bệnh nặng và/hoặc tử vong.

COVID-19 không chỉ gây thiệt hại đáng kể cho các hệ thống chăm sóc sức khỏe mà còn gây thiệt hại đáng kể cho các cá nhân và cộng đồng. Phù hợp với các khuyến nghị của WHO (2020) và Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh (Centers for Disease Control and Prevention) (2020) về khoảng cách xã hội để ngăn chặn sự lây lan của COVID-19, hầu hết các bang ở Hoa Kỳ đã ban hành lệnh lưu trú tại nhà. Kết quả là nhiều người thất nghiệp hoặc thiếu việc làm, điều này có tác động kinh tế rất lớn (Atkeson, 2020; Maital & Barzani, 2020), chứ không phải đề cập đến các vấn đề tâm lý xã hội liên quan đến COVID-19. Những người bị ảnh hưởng trực tiếp bởi virus này đang đối diện với bệnh tật cá nhân và trong một số trường hợp, cái chết của những người thân yêu dẫn đến đau buồn và mất mát trong họ. Trong khi đó, nhiều người đang sống trong lo sợ rằng họ hoặc người mà họ yêu thương sẽ nhiễm virus (Ornell, Schuch, Sordi, & Kessler, 2020; Pakpour & Griffiths, 2020). Ngoài ra, mọi người đang phải đối mặt với những căng thẳng liên quan đến những thay đổi sâu sắc và không lường trước được trong cuộc sống hàng ngày của họ. Bởi lẽ, các trường học đã chuyển sang hình thức dạy từ xa, nhiều gia đình đang phải đối mặt với việc đan xen giữa các nhu cầu về việc có trẻ em trong độ tuổi đi học ở nhà trong khi những gia đình khác phải đối mặt với những tác động tiêu cực của sự cô lập xã hội. Thật không may, những tác động tâm lý xã hội của COVID-19 có thể sẽ kéo dài ngoài cuộc khủng hoảng ngay lập tức khi mọi người trên khắp Hoa Kỳ và thế giới cố gắng xây dựng lại cuộc sống của họ ngay cả sau khi virus được ngăn chặn hoặc vắc-xin chưa được phát triển. Vì vậy, nhu cầu có các nhà tâm lý chưa bao giờ lại cần thiết hơn lớn hơn.

Thật vậy, các nhà tâm lý học đang ứng phó với đại dịch COVID-19 thông qua nghiên cứu, thực hành, giáo dục và vận động nhưng có thể phải đối mặt với những lo ngại về các vấn đề đạo đức liên quan đến làm việc trong môi trường COVID-19. Mục đích của bài viết này là để xem xét các vấn đề đạo đức tiềm ẩn và cung cấp hướng dẫn cho các nhà tâm lý học về hành vi đạo đức giữa cuộc khủng hoảng hiện tại và hơn thế nữa. Các cân nhắc về đạo đức có liên quan sẽ được trình bày trong bối cảnh các nguyên tắc và tiêu chuẩn của Nguyên tắc đạo đức hiện tại của Hiệp hội Tâm lý Hoa Kỳ (APA, 2017) Các nguyên tắc đạo đức của các nhà tâm lý học và Quy tắc ứng xử, sau đây được gọi là quy tắc đạo đức APA và các hướng dẫn của APA và các tài nguyên khác sẽ được chia sẻ riêng. Các phác họa được sử dụng để thể hiện những tình huống khó xử về đạo đức mà các nhà tâm lý học trong các vai trò khác nhau có thể gặp phải khi phản ứng với COVID-19 và để đưa ra các đề xuất giải quyết các xung đột tiềm ẩn.

Các nguyên tắc đạo đức có liên quan

Bộ quy tắc đạo đức APA (2017) hiện tại nêu ra năm nguyên tắc chung, được coi là mục tiêu đầy khát vọng cho nghề nghiệp. Không giống như các tiêu chuẩn đạo đức được nêu trong bộ luật đạo đức APA, các nguyên tắc này không thể thi hành mà thay vào đó, được liên kết để cung cấp hướng dẫn cho các nhà tâm lý học về lý tưởng đạo đức của nghề nghiệp. Trong bối cảnh của đại dịch COVID-19, nguyên tắc A, phúc lợi và không gây hại đề cập đến nhu cầu của các nhà tâm lý học phải cố gắng mang lại lợi ích cho những người mà họ làm việc hoặc những người mà công việc của họ ảnh hưởng và để giảm thiểu tác hại khi họ chuyển đổi các hoạt động lâm sàng, nghiên cứu, giáo dục và vận động chính sách để ứng biến với những yêu cầu về giãn cách xã hội. Nguyên tắc B, trung thực và trách nhiệm có liên quan trong bối cảnh của COVID-19 vì mối quan hệ của sự tin tưởng với khách hàng, sinh viên và những người tham gia nghiên cứu là rất quan trọng và sự hợp tác với các tổ chức và những người làm việc chuyên nghiệp khác là đặc biệt quan trọng trong thời gian của đại dịch. Việc thiết lập các mối quan hệ tin cậy trực tuyến có thể yêu cầu những cân nhắc riêng biệt như được mô tả bên dưới khi thảo luận về các dịch vụ từ xa (xem Tiêu chuẩn Đạo đức Liên quan). Do tác động kinh tế của COVID-19, nhu cầu về các dịch vụ chuyên nghiệp có thể sẽ tăng lên và tùy thuộc vào hoàn cảnh cá nhân, một số nhà tâm lý học có thể thấy họ có nhiều thời gian hơn để tình nguyện cung cấp dịch vụ của họ trong suốt cuộc khủng hoảng COVID-19. Đối với các nhà tâm lý học ứng phó với cuộc khủng hoảng COVID-19, nguyên tắc C, chính trực nhấn mạnh sự cần thiết phải thừa nhận những gì đã biết so với những gì chưa biết liên quan đến tác động của COVID-19 đối với sức khỏe và tránh lợi dụng sự hỗn loạn do đại dịch này tạo ra vì mục đích thu lợi cá nhân (ví dụ: bằng cách tham gia vào các hành vi gian lận như thanh toán không phù hợp hoặc làm ảnh hưởng đến tính toàn vẹn của các quy trình nghiên cứu để tránh sự chậm trễ trong việc thu thập dữ liệu). Giữa đại dịch COVID-19, nguyên tắc D, công lý yêu cầu các nhà tâm lý học cung cấp khả năng tiếp cận công bằng với các dịch vụ của họ, tùy theo vai trò. Ví dụ, những nhà lâm sàng nên suy nghĩ lại về việc đảm bảo quyền tiếp cận công bằng với phương pháp đánh giá tâm lý và các dịch vụ tâm lý khác; các nhà nghiên cứu nên suy nghĩ về cách cung cấp khả năng tiếp cận công bằng đối với các lợi ích và gánh nặng của nghiên cứu, điều này có thể đặc biệt quan trọng đối với các nghiên cứu được thiết kế để giải quyết các khía cạnh của cuộc khủng hoảng COVID-19; các nhà giáo dục nên suy nghĩ về việc làm thế nào để đảm bảo học sinh của họ được tiếp cận với sự hướng dẫn từ xa cần thiết cho các thực hành cách ly xã hội; và tất cả các nhà tâm lý học nên suy nghĩ về cách tốt nhất để vận động cho các cá nhân và cộng đồng bị ảnh hưởng nhiều nhất bởi COVID-19. Cuối cùng, nguyên tắc E, tôn trọng nhân quyền và nhân phẩm, nhắc nhởác nhà tâm lý học tôn trọng các cá nhân và cộng đồng mà họ phục vụ trong cuộc khủng hoảng COVID-19 bằng cách thông báo cho các bên liên quan về các giới hạn, rủi ro và/hoặc tác động của phương thức ảo trong trị liệu, đánh giá, nghiên cứu, giáo dục và bằng cách sử dụng các biện pháp bảo vệ bổ sung để bảo vệ quyền riêng tư của những người nhận dịch vụ của họ. Nguyên tắc E cũng kêu gọi các nhà tâm lý học nhận thứcược những thành kiến ​​cá nhân có thể làm trầm trọng thêm sự chênh lệch sức khỏe liên quan đến COVID-19.

Các tiêu chuẩn đạo đức có liên quan

Trong các phần tiếp theo, người đọc sẽ tìm thấy mô tả về cách mỗi tiêu chuẩn trong bộ quy tắc đạo đức APA (2017) có thể áp dụng cho các tình huống liên quan đến COVID-19 trong khi nhận thấy rằng nhiều khía cạnh của Bộ quy tắc vẫn duy trì mức độ liên quan giống nhau bên ngoài đại dịch. Các cân nhắc về mặt đạo đức được đưa ra không phải để phóng đại các nguy cơ liên quan đến đạo đức mà thay vào đó, để giúp những nhà tâm lý đang thực hiện các thay đổi đối với cách họ hoạt động điển hình để suy nghĩ thông qua các câu hỏi đạo đức có thể xảy ra. Điều quan trọng cần lưu ý là một số vấn đề đạo đức được giải quyết trong nhiều tiêu chuẩn (ví dụ: sự đồng ý có hiểu biết được thể hiện trong tiêu chuẩn 4 “tính bảo mật”; tiêu chuẩn 8 “nghiên cứu và công bố”; tiêu chuẩn 9 “đánh giá”; và tiêu chuẩn 10 “trị liệu”), và nhiều tình huống lưỡng nan về đạo đức trong nhiều tiêu chuẩn. Những sự phức tạp này được minh chứng trong trường hợp minh họa chi tiết bao gồm ở cuối bài viết này.

Tiêu chuẩn 1: Giải quyết các vấn đề đạo đức

Trong tiêu chuẩn này, các vấn đề đạo đức nổi bật nhất mà nhà tâm lý học có thể phải đối mặt để đối phó với cuộc khủng hoảng COVID-19 liên quan đến 1.03 “xung đột giữa đạo đức và nhu cầu tổ chức“, giải quyết các tình huống trong đó các nhà tâm lý học được yêu cầu tham gia vào các hành vi để mang lại lợi ích cho tổ chức hoặc các thành viên của tổ chức có nguy cơ vi phạm quy tắc đạo đức APA (2017). Ví dụ: các nhà tâm lý học làm việc trong bệnh viện hoặc các cơ sở chăm sóc sức khỏe khác, nơi quyền tiếp cận với thiết bị bảo vệ cá nhân (personal protective equipment – PPE) bị hạn chế có thể được yêu cầu gặp bệnh nhân hoặc khách hàng mà không đeo PPE ngay cả sau khi tiếp xúc với COVID-19. Trong ví dụ này, các yêu cầu của tổ chức đặt các nhà tâm lý học vào nguy cơ vi phạm tiêu chuẩn 3.04 “tránh gây hại”. Phù hợp với tiêu chuẩn 1.03, trong những trường hợp như vậy, các nhà tâm lý học nên giải thích bản chất của xung đột tiềm ẩn và đưa ra cam kết của họ đối với bộ quy tắc đạo đức APA (2017). Tiêu chuẩn 1.03 cũng yêu cầu các nhà tâm lý học thực hiện các hành động hợp lý để giải quyết xung đột theo cách phù hợp với quy tắc. Trong tình huống này, các nhà tâm lý học có thể cung cấp các dịch vụ telehealth (xem các phần bên dưới để biết các cân nhắc về đạo đức liên quan đến việc chuyển đổi sang và cung cấp các dịch vụ telehealth). Các nhà tâm lý học cũng có thể được yêu cầu cung cấp các dịch vụ mà họ chưa có đủ năng lực. Mặc dù điều này có thể được coi là xung đột giữa đạo đức và các yêu cầu của tổ chức, nhưng quy tắc đạo đức APA (2017) cho phép các nhà tâm lý học cung cấp dịch vụ vượt ra ngoài các lĩnh vực năng lực của họ trong các tình huống khẩn cấp như được mô tả chi tiết hơn bên dưới.

Tiêu chuẩn 2: Năng lực

Thông thường, công việc của các nhà tâm lý học được hướng dẫn bởi sự tuân thủ của họ đối với 2.01, “ranh giới của năng lực”, trong đó nói rằng các nhà tâm lý học không vươn mình ra bên ngoài bằng việc đào tạo, kinh nghiệm và khả năng của riêng họ. Mặc dù tinh thần của 2.01 vẫn còn phù hợp, bộ quy tắc đạo đức APA khuyến khích sự linh hoạt của các nhà tâm lý học trong việc ứng phó với các tình huống khẩn cấp, chẳng hạn như đại dịch COVID-19, tạo nên những thách thức xã hội và về kết nối xã hội khác biệt. Cụ thể, tiêu chuẩn 2.02 “cung cấp dịch vụ trong trường hợp khẩn cấp” cho phép các nhà tâm lý học mở rộng ranh giới năng lực của họ trong khả năng có hạn để đảm bảo rằng các nhu cầu của công chúng không bị từ chối trong thời kỳ khủng hoảng. Các nhà tâm lý học có thể cung cấp dịch vụ cho những người có nhu cầu, ngay cả khi họ chưa được đào tạo cần thiết. Ví dụ: một nhà lâm sànghưa được đào tạo chuyên môn về cung cấp liệu pháp cho các bệnh nhân lớn tuổi hoặc đứng đầu một nhóm trị liệu dựa trên nền tảng kỹ năng thuần thục sẽ được phép cung cấp các dịch vụ đó trong thời gian này. Các nhà tâm lý học được yêu cầu nhiều hơn để phản ánh về tiện íchủa các bộ kỹ năng nền tảng của họ đối với việc cung cấp dịch vụ từ xa, ngay cả khi họ thiếu đào tạo hoặc kinh nghiệm trước đó về phương thức hiện đại này. Ngoài ra, các nhà tâm lý học được khuyến khích làm quen với các quy định hiện đang được nới lỏng đối với thực hành xen kẽ. Khi thân chủ (và những nhà lâm sàng) có thể phải rời khỏi vị trí trước đây của họ do đại dịch, tính linh hoạt ngày càng tăng của thực hành can thiệp vào thời điểm này có thể hỗ trợ các nhà tâm lý học trong nỗ lực đáp ứng nhu cầu của thân chủ. Thông thường, việc cung cấp các dịch vụ như vậy có thể được đề cập một cách nhẹ nhàng với sự tư vấn, giám sát của đồng nghiệp và/hoặc đào tạo liên tục. Sau khi giải quyết cuộc khủng hoảng, các nhà tâm lý học dự kiến ​​sẽ ngừng các dịch vụ khẩn cấp này. Tiêu chuẩn 2.06 “các vấn đề và mâu thuẫn cá nhân”, cũng có liên quan ở đây, vì nó cần được nhấn mạnh rằng các nhà tâm lý học, giống như những người mà họ điều trị, cũng có thể gặp phải tình trạng mơ hồ, stress và các nhu cầu về sức khỏe tinh thần và/hoặc thể chất. Các nhà tâm lý học nên ghi nhớ nghĩa vụ đạo đức của họ là chăm sóc cho bản thân và đồng nghiệp của họ, để họ có thể chăm sóc những người có nhu cầu. Sau cùng, người ta thừa nhận rằng việc tuân thủ các tiêu chuẩn năng lực ít nhất một phần, được dự đoán dựa trên việc tự đánh giá chính xác, điều này rất phức tạp bởi bằng chứng không thuyết phục cho thấy các chuyên gia xuất sắc trong lĩnh vực nàyDunning, Heath, & Suls, 2004) và xây dựng tác động đến tất cả các chuyên gia, chẳng hạn như thành kiến ​​ngầm (Katz & Hoyt, 2014). Do đó, chúng tôi đặc biệt khuyến nghị các nhà tâm lý học tiếp cận và tựa vàocộng đồng có năng lực” của họ (xem Johnson, Barnett, Elman, Forrest, & Kaslow, 2013) cùng các đồng nghiệp để nhận được sự hỗ trợ, phản hồi và tư vấn về giới hạn năng lực.

Tiêu chuẩn 3: Quan hệ con người

Tiêu chuẩn 3 có liên quan nhiều đến công việc của các nhà tâm lý học trong bối cảnh của đại dịch COVID-19. Tiêu chuẩn 3.01, “phân biệt đối xử” cấm các nhà tâm lý học phân biệt đối xử đối với mọi người dựa trên sự khác biệt của cá nhân (ví dụ: tuổi, giới tính, khuynh hướng tính dục khuyết tật, tình trạng kinh tế xã hội). Ở những tiểu bang mà các chuyên gia sức khỏe tâm thần được coi là nhân viên thiết yếu được miễn lệnh lưu trú tại nhà, các nhà tâm lý học làm việc trong các cơ sở hoặc trong các vai trò không bắt buộc điều trị bệnh nhân mắc COVID-19 (ví dụ: làm việc trong một cơ sở thực hành độc lập so với làm việc như một nhà tâm lý học tại một viện dưỡng lão) có thể đặt câu hỏi liệu việc từ chối các dịch vụ trực tiếp dựa trên các yếu tố nguy cơ COVID-19 có phù hợp với đạo đức hay không. Thật vậy, nhiều chuyên gia y tế không được giao nhiệm vụ điều trị trực tiếp cho bệnh nhân mắc COVID-19 đã thực hiện các biện pháp sàng lọc để giảm thiểu nguy cơ lây truyền, và làm như vậy là hoàn toàn hợp lý do tỷ lệ lây nhiễm cao liên quan đến coronavirus. Nhìn chung, các chuyên gia y tế, bao gồm cả các nhà tâm lý học, không nên cảm thấy bắt buộc phải đặt mình vào nguy cơ bằng cách cung cấp các dịch vụ trực tiếp vì việc từ chối điều trị cho những khách hàng có nguy cơ cao không chỉ có lợi cho nhà tâm lý học mà còn cho những khách hàng khác mà nhà tâm lý học phục vụ. Tuy nhiên, điều quan trọng là phải công bằng và nhất quán trong thực hành điều trị để tránh phân biệt đối xử dựa trên tuổi tác hoặc tình trạng bệnh hiện có ngay cả khi đây là những yếu tố nguy cơ đã biết đối với việc ký hợp đồng COVID-19. Ví dụ: một khách hàng lớn tuổi hơn nhưng sống một mình và không tiếp xúc với COVID-19 có thể có nguy cơ thấp hơn đáng kể so với một người trẻ hơn làm việc trong cửa hàng tạp hóa, nơi đã có COVID-19 bùng phát thay vì sàng lọc khách hàng của COVID-19, điều này nằm ngoài tầm ngắm của các nhà tâm lý học, việc sử dụng các biện pháp phòng ngừa chung là cách tốt nhất để tránh bị phân biệt đối xử. Khi cung cấp các dịch vụ trực tiếp các biện pháp phòng ngừa chung có thể liên quan đến việc cách ly xã hội và/hoặc sử dụng đồ phòng hộ cá nhân, tùy thuộc vào bối cảnh. Nếu khả thi, chuyển đổi sang telehealth có thể là giải pháp tốt nhất để tránh các vấn đề tiềm ẩn liên quan đến phân biệt đối xử không công bằng. Thông tin thêm về telehealth điều này có trong các phần khác của bài viết này.

Khi các nhà tâm lý học thay đổi các thực hành tiêu chuẩn liên quan đến các vai trò khác nhau của họ (ví dụ: nhà lâm sàng, nhà nghiên cứu, nhà giáo dục, nhà vận động) để ứng phó với COVID-19, điều quan trọng là họ phải thực hiện các bước hợp lý để tuân thủ tiêu chuẩn 3.04, “tránh gây hại”, đồng thời nhận biết nguy cơ tiềm tàng mà sự cách ly xã hội tạo ra. Các bước như vậy có thể bao gồm, nhưng không giới hạn, các nhà tâm lý học không yêu cầu thân chủ ặc học viên đặt sức khỏe của họ vào tình trạng nguy hiểm (ví dụ: vi phạm lệnh ở nhà), tạo sự linh hoạt cho học sinh hoàn thành từ xa các bài tập trong lớp của họ và vận động để thư giãn các quy định liên quan đến sức khỏe từ xa để đảm bảo khách hàng được tiếp tục tiếp cận dịch vụ chăm sóc. Như đã nói ở trên, giữa cuộc khủng hoảng coronavirus, các nhà tâm lý học có thể được yêu cầu đảm nhận những vai trò yêu cầu họ xem xét cẩn thận các tiêu chuẩn 3.05 “mối quan hệ đa chiều” và 3.06 “xung đột lợi ích”. Điều quan trọng đối với các nhà tâm lý học cần nhớ rằng không phải tất cả các mối quan hệ đa chiều đều được xem là có hại hoặc trái đạo đức.Vì thế, các nhà tâm lý học cần cân nhắc cẩn thận việc được và mất khi tham gia vào mối quan hệ đa chiều một cách trực tiếp trong liên hệ với nỗ lực giúp đỡ người khác trong tình huống khẩn cấp được tạo ra bởi đại dịch Covid-19 chẳng hạnhư các dịch vụ tâm lý hỗ trợ cho một thành viên gia đình hoặc một người quen cá nhân bị các vấn đề sức khỏe tâm thần liên quan đến sự cô lập xã hội (ví dụ, trầm cảm, lo âu). Trong những trường hợp này, các nhà tâm lý học cần phải xem xét liệu xung đột lợi ích có tồn tại hay không và nếu có, nếu xung đột làm suy giảm năng lực chuyên môn hoặc tính khách quan hoặc nếu không sẽ ây hại hoặc lợi dụng thân chủ tiềm năng. Vì vậy, nhận thức về bản thân là rất quan trọng.

Tiêu chuẩn 3.09 “hợp tác với các chuyên gia khác”, có thể đặc biệt quan trọng để đáp ứng nhu cầu của khách hàng bị COVID-19. Ví dụ, các nhà tâm lý học có thể cần mở rộng mạng lưới chuyên môn của họ để hợp tác với các đồng nghiệp đã biết hoặc mới với mục đích tham vấn, giám sát và/hoặc giới thiệu. Tiêu chuẩn 3.10 “sự đồng ý được cung cấp thông tin”, cũng là một cân nhắc quan trọng đối với các nhà tâm lý học khi chuyển đổi sang các dạng trực tuyến. Đối với các nhà lâm sàng và nhà nghiên cứu, các sửa đổi tương tự đối với các quy trình và biểu mẫu chấp thuận hiện có sẽ được yêu cầu để đảm bảo rằng thân chủ và người tham gia được thông báo đầy đủ về các rủi ro và lợi ích của liệu pháp và nghiên cứu từ xa. Cuối cùng, tiêu chuẩn 3.12 “gián đoạn các dịch vụ tâm lý”, đặc biệt thích hợp trong thời điểm có đại dịch. Thật không may, hầu hết các nhà tâm lý học và các chuyên gia y tế khác, đối với vấn đề đó, đã không chuẩn bị cho sự gián đoạn đột ngột của các dịch vụ do COVID-19 gây ra. Ngay cả các nhà lâm sàng với các kế hoạch toàn diện để chuyển gửi dịch vụào thời điểm nghỉ hưu hoặc khi bệnh tật hoặc tử vong cũng không được trang bị đầy đủ để đảm bảo nhu cầu của thân chủ ong thời kỳ đại dịch. Điều này là do tất cả mọi người đều bị ảnh hưởng trên khắp Hoa Kỳ và thế giới, mặc dù ở các mức độ khác nhau. Trong các tình huống mà nhà lâm sànghông thể hoặc chọn không chuyển sang telehealth, họ nên nỗ lực hợp lý để giới thiệu khách hàng đến những nhà lâm sàng khác đang cung cấp dịch vụ đó.

Tiêu chuẩn 4: Quyền riêng tư và bảo mật

Các tiêu chuẩn liên quan đến việc bảo vệ thông tin cá nhân đặc biệt có liên quan, do sự cần thiết phải thay đổi công việc trực tuyến của các nhà tâm lý học. Trên tất cả, các nhà tâm lý học được yêu cầu duy trì tính bảo mật (4.01 “duy trì tính bảo mật”). Các quy trình đồng ý được cung cấp thông tin cho nghiên cứu và công việc lâm sàng nên bao gồm các cuộc thảo luận thẳng thắn về các giới hạn của bảo mật (4.02 “thảo luận về các giới hạn của bảo mật”) trong thời đại tâm lý học trực tuyến. Điều này sẽ bao gồm tiềm năng  dành cho các đối tượng bên ngoài ví dụ: các cá nhân trong nhà của người tham gia/thân  chủ, tin tặc) có được quyền truy cập vào các buổi trị liệu từ xa hoặc thông tin được lưu trữ. Việc nhà lâm sàng sử dụng các nền tảng không tương thích với Đạo luật về trách nhiệm giải trình và di chuyển của bảo hiểm y tế (mặc dù hiện đang được phép theo quy định của liên bang) và sự thoải mái và năng lực sử dụng công nghệ của thân chủ có thể xác định rõ hơn các giới hạn của tính bảo mật và những điều này nên được giải quyết trực tiếp với khách hàng trong lưu ý rằng các nhà tâm lý học vẫn phải tuân theo các quy định của tiểu bang về việc vượt quá các tiêu chuẩn ề Khả năng cung cấp và trách nhiệm giải trình của Bảo hiểm y tế, nếu chúng được áp dụng và tiểu bang không từ bỏ chúng. Thân chủ có quyền đồng ý hoặc phủ quyết các phiên ghi âm (4.03 “ghi âm”) và biết các trường hợp để bảo vệ tính bảo mật của các bản ghi đó. Các nhà tâm lý học nên nhận biết thân chủ có thể ghi lại các phiên họp mà không cần sự đồng ý hoặc kiến ​​thức của nhà tâm lý học. Cuối cùng, với việc mở rộng phạm vi hoạt động của nhiều nhà tâm lý học trong trường hợp khẩn cấp này, việc tìm kiếm sự tư vấn và giám sát của đồng nghiệp chưa bao giờ trở nên quan trọng hơn (4.06 “tham vấn”; xem thêm 4.04 “giảm thiểu sự xâm phạm về quyền riêng tư” và 4.05 “tiết lộ vụ kiện”)

Tiêu chuẩn 5: Quảng cáo và các tuyên bố công khai khác

Nhìn bề ngoài, tiêu chuẩn 5 dường như không có bất kỳ liên quan cụ thể nào đến đại dịch COVID-19. Tuy nhiên, các nhà tâm lý học nên xem xét một số yếu tố của tiêu chuẩn này. Ví dụ, tiêu chuẩn 5.01b, “tránh tuyên bố sai hoặc lừa dối”, quy định rằng các nhà tâm lý học không đưa ra những tuyên bố sai lệch hoặc lừa dối về năng lực của họ. Như đã nêu ở trên (xem tiêu chuẩn 2, “năng lực”), ngưỡng năng lực được hạ thấp trong các tình huống khẩn cấp, cho phép các nhà tâm lý học can thiệp theo những cách mà họ có thể không làm. Tuy nhiên, tiêu chuẩn 5.01b yêu cầu các nhà tâm lý học phải trung thực về những hạn chế trong năng lực của họ ngay cả trong các tình huống khẩn cấp như COVID -19. Đặc biệt hơn, các nhà tâm lý học không nên đánh lừa những người nhận dịch vụ về kinh nghiệm hoặc chuyên môn của họ. Điều này áp dụng cho các nhà lâm sàng nhà nghiên cứu và nhà giáo dục. Ví dụ: một nhà tâm lý học trẻ emm việc trong một bệnh viện được yêu cầu tham khảo ý kiến ​​của các bác sĩ về nhu cầu sức khỏe tâm thần của người lớn tuổi đang đau khổì COVID-19 sẽ muốn làm rõ rằng cô ấy không phải là một chuyên gia tâm lý lão khoa. Điều này không có nghĩa là cung cấp tư vấn trong những trường hợp này là không phù hợp mà đúng hơn, các nhà tâm lý học không được đánh lừa người khác về chuyên môn của họ. Tương tự, các nhà tâm lý học có mục đích tốt muốn vận động cho những người bị ảnh hưởng bởi COVID-19 nên tham dự 5.04 “trình bày trên phương tiện truyền thông” và cẩn thận tránh đưa ra những tuyên bố công khai nằm ngoài chuyên môn của họ hoặc không phù hợp với các tài liệu tâm lý hiện có. Ví dụ, các nhà tâm lý học không nên đưa ra những tuyên bố dứt khoát về tác động tâm lý của COVID-19 đối với sức khỏe tâm thần cho đến khi có kết quả nghiên cứu về chủ đề này. Tuy nhiên, sẽ là thích hợp cho các nhà tâm lý học đưa ra những nhận định chung về tác động của tình trạng cô lập xã hội đối với sức khỏe tâm thần, giả sử rằng họ đã quen thuộc với các tài liệu hiện có về lĩnh vực này.

Tiêu chuẩn 6: Lưu trữ hồ sơ và phí

Như đã chỉ ra ở trên, sự chuyển đổi sang thực hành y tế từ xa đang tăng lên để đáp ứng các yêu cầu về giãn cách xã hội liên quan đến đại dịch COVID-19. Việc tuân thủ tiêu chuẩn 6.01 “tư liệu hóa công việc khoa học, chuyên môn và lưu trữ bản ghi âm” có thể yêu cầu nhà lâm sàng điều trị theo phương pháp chăm sóc sức khỏe từ xa để đáp ứng nhu cầu của khách hàng đồng thời thực hành cách xa xã hội để điều chỉnh tài liệu và thực hành thanh toán của họ để phù hợp với các phương pháp điều trị tốt nhất từ ​​xa. Ví dụ: hướng dẫn của APA (2013) về thực hành tâm lý học từ xa gợi ý rằng tài liệu thanh toán phải bao gồm thông tin về loại công nghệ được sử dụng, các dịch vụ tâm lý trực tuyến ược cung cấp (ví dụ: video so với, chỉ âm thanh) và cấu trúc phí (ví dụ: dựa trên loại dịch vụ tâm lý trực tuyến được cung cấp, thay đổi hoặc giảm phí khi dịch vụ bị gián đoạn). Tương tự, các nhà nghiên cứu chuyển sang các nền tảng trực tuyến để thu thập dữ liệu trong suốt cuộc khủng hoảng COVID-19 sẽ cần phải ghi lại cẩn thận các phương pháp của họ để cho phép sao chép cả trong và sau COVID-19. Ngay cả các nhà giáo dục chuyển đổi sang hướng dẫn từ xa cũng có thể có nhiệm vụ với các yêu cầu tài liệu cụ thể để đáp ứng nhu cầu của tổ chức trong đại dịch COVID-19.

 

Tiêu chuẩn 7: Giáo dục và đào tạo

Trên khắp đất nước, các chương trình đào tạo sau đại học và đào tạo chuyên nghiệp đã hành động nhanh chóng để duy trì khả năng tiếp cận của học viên với các cơ hội giáo dục mà trước đây có thể chỉ được cung cấp trực tiếp, chẳng hạn như các lớp học tại chỗ, các cuộc họp giám sát chuyên môn và nghiên cứuũng như trải nghiệm thực tế. Điều này đã đòi hỏi sự thay đổi phần lớn đối với các dịch vụ học tập từ xa, các cuộc họp ảo và các dịch vụ tâm lý học từ xa. Những chuyển đổi này phản ánh cam kết đối với 7.01, “thiết kế các chương trình giáo dục và đào tạo”, trong đó nêu rõ trách nhiệm của các chương trình trong việc thiết kế (và trong trường hợp này là điều chỉnh) các hoạt động đào tạo để đảm bảo rằng sinh viên có thể tiếp tục tiến bộ và đạt được các mục tiêu giáo dục của họ (ví dụ: , các mốc quan trọng của chương trình, hoàn thành thực tập, giấy phép) bất chấp sự  giãn cách xã hội và các hạn chế ở nhà. Các chương trình phải hoạt động linh hoạt và công bằng để đảm bảo rằng sự tiến bộ của học sinh không bị ảnh hưởng xấu. Ví dụ: khi các hạn chế COVID-19 cấm tương tác trực tiếp, việc chuyển các trải nghiệm thực tế sang chăm sóc sức khỏe từ xa cho phép thực tập sinh tiếp tục tích lũy số giờ lâm sàng cần thiết và thực hiện các điều chỉnh hợp lý đối với các dự án luận văn tạo điều kiện thuận lợi cho tiến trình nhất quán đối với các mục tiêu nghiên cứu. Ngoài ra, phù hợp với 7,06 “đánh giá năng lực người học và người được giám sát”, các giảng viên phải tiếp tục cung cấp phản hồi cả về hình thức và tổng hợp cho các học viên để mọi khó khăn trong quá trình thực hiện hoặc đạt được năng lực đều được xác định và quản lý một cách dễ dàng. Các giảng viên cũng sẽ làm tốt việc bối cảnh hóa nhiều khó khăn mà học viên quan sát được do bất kỳ vấn đề sức khỏe thể chất hoặc tinh thần nào liên quan đến COVID mà học viên có thể tiết lộ, nếu có liên quan và để đưa ra hỗ trợ và phản hồi thích hợp.

Tiêu chuẩn 8: Nghiên cứu và công bố

Do các yêu cầu về giãn cách xã hội và yêu cầu ở tại nhà liên quan đến COVID-19 đang hạn chế việc thu thập dữ liệu cho các nghiên cứu yêu cầu tương tác trực tiếp, nhiều nhà nghiên cứu tâm lý đang chuyển sang các chiến lược trực tuyến hoặc chiến lược khác để thu thập dữ liệu. Phù hợp với tiêu chuẩn 8.01 “sự chấp thuận của các tổ chức”, điều quan trọng là các nhà tâm lý học phải tham khảo ý kiến ​​của hội đồng đạo đức (Institutional Review Board – IRB) đã phê duyệt nghiên cứu của họ (đối với các nghiên cứu có sự tham gia của con người) khi sửa đổi các phương pháp để cho phép thu thập dữ liệu trong đại dịch COVID-19. Hầu hết hội đồng đạo đức xem xét và phê duyệt các sửa đổi giao thức trước khi thực hiện bất kỳ thay đổi nào đối với tập hợp phân tích dữ liệu. Trong hầu hết các trường hợp, điều này cũng sẽ yêu cầu các thay đổi đối với các quy trình và/hoặc tài liệu về sự đồng ý hoặc chấp thuận đã được thông báo để những người tham gia nhận thức được những thay đổi và tác động tiềm tàng của những thay đổi đó, đặc biệt liên quan đến việc sử dụng các bản ghi âm hoặc hình ảnh liên quan đến các quy trình sửa đổi (xem tiêu chuẩn 8.02 “sự đồng ý được cung cấp thông tin cho nghiên cứu” và 8.03 “sự đồng ý được thông báo để ghi lại giọng nói và hình ảnh trong nghiên cứu”). Bất kể hội đồng đạo đức có yêu cầu thay đổi hay không đối với các tài liệu hoặc quy trình đồng ý/chấp thuận đã được thông báo, điều quan trọng là các nhà nghiên cứu phải liên lạc với những người tham gia khi sự gián đoạn của các nghiên cứu xảy ra do COVID-19.

Tiêu chuẩn 9: Đánh giá

Thực hiện đánh giá từ xa thông qua tâm lý học trực tuyến đưa ra những thách thức đặc biệt liên quan đến sự đồng ý có hiểu biết (9.03 “sự đồng thuận trong đánh giá) và tính bảo mật (xem Tiêu chuẩn 4), như đã lưu ý trước đây, mà còn đối với các công cụ và thủ tục được sử dụng. Ở cấp độ cơ bản, các nhà tâm lý học nên chắc chắn rằng tất cả các kết luận và khuyến nghị được đưa ra như một chức năng đánh giá đều phải có cơ sở cho việc sử dụng các quy trình và thử nghiệm phù hợp, đáng tin cậy và hợp lệ (9.01 “căn cứ để đánh giá”; 9.02 “sử dụng đánh giá”). Khi chuyển sang đánh giá từ xa, các nhà tâm lý học phải xem xét cẩn thận các công cụ và thủ tục hiện có của họ đối với các câu hỏi giới thiệu khác nhau để xác định xem liệu họ có thể chuyển những câu hỏi này từ trực tiếp sang trực tuyến hay không. Về các công cụ đánh giá, trong một số trường hợp, các công cụ cụ thể có thể có bản quyền hoặc không thể chia sẻ trực tuyến. Ví dụ: các nhà tâm lý học nên kiểm tra với các nhà xuất bản để xác định xem tài liệu kiểm tra nào có thể được chia sẻ trực tuyến, tài liệu nào phải được gửi qua đường bưu điện và/hoặc tài liệu nào có thể không chuyển được sang hăm sóc sức khỏe trực tuyến (xem 9.11 “duy trì bảo mật kiểm tra”). Các nhà tâm lý học cũng nên kiểm tra cẩn thận xem liệu các quy trình đánh giá tiêu chuẩn có được chuyển sang các nền tảng trực tuyến tốt hay không. Ví dụ, đánh giá chứng tự kỷ ở thời thơ ấu chủ yếu dựa trên những quan sát hành vi của đứa trẻ. Trong một số trường hợp, tư duy sáng tạo có thể tạo ra các giải pháp đủ tốt; trong các trường hợp khác, các quy trình đánh giá tiêu chuẩn có thể không thực hiện được như kế hoạch.

Với sự thừa nhận rằng nhiều công cụ chưa được quy chuẩn bằng cách sử dụng các biểu mẫu tâm lý trực tuyến và một số quy trình đánh giá có thể không thực hiện được trực tuyến, các nhà tâm lý học nên hết sức cẩn thận trong việc bối cảnh hóa các phát hiện của họ. Cụ thể, khi giải thích các kết quả đánh giá (9.06 “diễn giải kết quả đánh giá”) và chuyển tiếp kết quả kiểm tra cho khách hàng (9.10 “giải thích kết quả kiểm tra”), các nhà tâm lý học nên rõ ràng về những hạn chế của việc sử dụng các biện pháp và/hoặc giao thức cụ thể trong bối cảnh tâm lý học trực tuyến.

Tiêu chuẩn 10: Trị liệu

Tương tự, các nhà tâm lý học nên chú ý đảm bảo rằng tất cả các thân chủ tiếp cận tâm lý học trực tuyến đều được cung cấp một quy trình chấp thuận đầy đủ và liên tục (10.01 “đồng ý với liệu pháp được cung cấp thông tin”) rõ ràng (và tập trung vào bản chất duy nhất của y tế từ xa) nêu rõ bản chất của dịch vụ được cung cấp, phí (và các cân nhắc về bảo hiểm, nếu có liên quan), giới hạn bảo mật, rủi ro tiềm ẩn và lợi ích mong đợi. Vị trí của khách hàng và nhà trị liệu (và người giám sát, nếu có liên quan) cũng cần được tiết lộ và thảo luận với mục đích hành nghề trong phạm vi quyền hạn thích hợp và để lập kế hoạch an toàn, nếu khách hàng gặp bất kỳ mức độ rủi ro nào. Hãy nhớ rằng một số thực thể nhất định, chẳng hạn như hệ thống các vấn đề của cựu chiến binh, cho phép chăm sóc sức khỏe qua các đường dây của tiểu bang, nhiều tiểu bang đã có thỏa thuận thường trực về thực hành giữa các tiểu bang Tâm lý học liên tiểu bang, hiệp ước (Psychology Interjurisdictional Compact – PSYPACT) và một số quy định thực hành liên bang gần đây đã được nới lỏng trong thời gian này. Tuy nhiên, như đã thảo luận trước đó, các nhà tâm lý học nên biết các quy định của nhà nước và bám sát các diễn biến quy định thực hành liên quan đến COVID, vì các tình huống có thể thay đổi nhanh chóng.

Nếu họ chưa làm như vậy, nhà tâm lý học nên chuẩn bị cho những gián đoạn bất ngờ trong liệu pháp nếu chúng phát sinh do nhà trị liệu hoặc bệnh của khách hàng, lỗi công nghệ hoặc cần thiết để chuyển đổi thích hợp sang dịch vụ tâm lý học từ xa (10.09 “gián đoạn trị liệu”). Việc chuẩn bị như vậy có thể bao gồm việc trình bày rõ các kế hoạch để khách hàng nhận được hỗ trợ trong thời gian ngắn hạn hoặc hỗ trợ khủng hoảng trong trường hợp nhà trị liệu vắng mặt và việc xác định các hỗ trợ công nghệ để nhanh chóng giải quyết các vấn đề phần cứng hoặc phần mềm. Đối với các nhà tâm lý học không thể chuyển sang hoặc tiếp tục với chăn sóc sức khỏe trực tuyến vì bất kỳ lý do gì, Tiêu chuẩn 10.10 “kết thúc trị liệu”, cung cấp hướng dẫn hữu ích. Các nhà tâm lý học cần lưu ý xử lý việc kết thúc trị liệu hoàn toàn qua chăn sóc sức khỏe trực tuyến giống như đã từng được thực hiện trực tiếp, và/hoặc cung cấp các giới thiệu kịp thời và thích hợp cho những khách hàng tiếp tục cần các dịch vụ mà nhà tâm lý học hiện không thể cung cấp.

Nguyên tắc APA và các tài nguyên khác

Ngoài việc tự làm quen với bộ quy tắc đạo đức APA và cách các nguyên tắc và tiêu chuẩn cụ thể áp dụng để ứng phó với đại dịch COVID-19, các nhà tâm lý học cũng có thể muốn tự làm quen với các hướng dẫn thực hành tốt nhất và các tài nguyên khác sẽ giúp đảm bảo rằng các thực hành được sửa đổi trên các vai trò và các thiết lập tối đa hóa lợi ích và giảm thiểu tác hại cho người nhận các dịch vụ tâm lý (ví dụ: khách hàng, người tham gia nghiên cứu, sinh viên, công chúng). Ví dụ, nhóm đặc nhiệm chung của APA (APA’s Joint Task Force) về phát triển hướng dẫn tâm lý học từ xa cho chuyên gia tâm lý (2013) đã xuất bản các hướng dẫn về thực hành tâm lý học trực tuyến có khả năng đặc biệt hữu ích như COVID-19 đã yêu cầu nhiều nhà lâm sàng bắt đầu hoặc tăng cường sử dụng phương pháp chăm sóc sức khỏe trực tuyến. APA Education Director (2020) cung cấp một danh sách đầy đủ và tập trung các nguồn tài nguyên giáo dục thường xuyên về tâm lý học từ xa. Hướng dẫn thực hành tâm lý trong hệ thống cung cấp dịch vụ chăm sóc sức khỏe của APA (Guidelines for Psychological Practice in Health Care Delivery Systems) (2013) cũng có thể hữu ích cho các nhà tâm lý học làm việc tại bệnh viện hoặc các cơ sở chăm sóc tích hợp chịu trách nhiệm điều trị những người mắc COVID-19. Cho rằng những người sống sót sau các đại dịch trước đó đã được chứng minh là có nguy cơ mắc các triệu chứng rối loạn căng thẳng sau chấn thương (Luyt và cộng sự, 2012), hướng dẫn thực hành lâm sàng để điều trị PTSD (Clinical Practice Guideline for the Treatment of PTSD) (bảng phát triển hướng dẫn APA để điều trị rối loạn căng thẳng sau chấn thương ở người lớn – APA Guideline Developmental Panel for the Treatment of Posttraumatic Stress Disorder in Adults, 2017) có thể hữu ích trong và sau cuộc khủng hoảng COVID-19.

APA cũng đưa ra các hướng dẫn cho các nhà giáo dục, một số hướng dẫn có thể đặc biệt phù hợp để đảm bảo đào tạo thích hợp các nghiên cứu sinh và thực tập sinh sau tiến sĩ, những người có thể chịu trách nhiệm đáp ứng các nhu cầu tâm lý xuất phát từ đại dịch COVID-19. Ví dụ: Hướng dẫn của APA về giám sát lâm sàng tâm lý trong dịch vụ chăm sóc sức khỏe (APA Guidelines for Clinical Supervision in Health Service Psychology); Hướng dẫn giám sát của Ủy ban đặc trách về giáo dục APA (APA Board of Educational Affairs Task Force on Supervision Guidelines, 2014); và Hướng dẫn về năng lực điều trị sang chấn cho giáo dục và đào tạo (Guidelines on Trauma Competencies for Education and Training, 2015) có thể hữu ích cho người giám sát và học viên của họ. APA gần đây cũng đã đăng thông tin và tài nguyên liên quan đến COVID-19 cho các nhà khoa học tâm lý trên trang web của APA (ví dụ: APA, 2020 và APA, 2020c). Cuối cùng, APA (2020b) đưa ra hướng dẫn về vận động cho các nhà tâm lý học, có thể đặc biệt hữu ích trong bối cảnh đại dịch coronavirus.

 

Các chi tiết trong trường hợp

Dưới đây là các chi tiết hư cấu được thiết kế để đại diện cho một số tình huống mà các nhà tâm lý học với nhiều vai trò khác nhau có thể đang gặp phải trong nỗ lực điều chỉnh trước đại dịch COVID-19, hoặc các nguồn có thể hữu ích cho các nhà tâm lý đang cố gắng giải quyết các tình huống  khó xử về đạo đức nhằm tối đa hóa lợi ích và giảm thiểu tác hại.

Phác họa thứ 1: Nhà tâm lý học làm việc trong môi trường học thuật

Tiến sĩ (TS) Academia là một giảng viên trong chương trình tiến sĩ tâm lý học lâm sàng tại một trường đại học lớn, chuyên sâu về nghiên cứu. Do COVID-19, ký túc xá sinh viên đã được sơ tán, và khuôn viên trường đóng cửa không cho nhân viên “không cần thiết”. Điều này có nghĩa là tất cả các khóa học trực tiếp phải được cung cấp bằng cách sử dụng hướng dẫn từ xa và nhiều giảng viên, bao gồm cả TS.Academia, không có quyền truy cập vào phòng nghiên cứu của họ, dẫn đến việc các nghiên cứu yêu cầu thu thập dữ liệu trực tiếp cho cả hai bị dừng lại. Viện hàn lâm và các nghiên cứu sinh có luận văn hoặc các luận án mà cô ấy giám sát. Hơn nữa, việc yêu cầu phải ở nhà tại các bang của TS.Academia đã có, trong một số trường hợp, thực tập và/hoặc vị trí thực tập bị gián đoạn và, trong những trường hợp khác, các sinh viên thực tập tốt nghiệp có nguy cơ tiếp xúc với COVID-19. TS.Academia đang phải vật lộn để giải quyết tất cả những trách nhiệm liên quan đến vị trí của cô ấy với tư cách là một giảng viên trong khi cũng chăm sóc cho những đứa trẻ đang ở độ tuổi đi học phải ở nhà với cô ấy do trường K – 12 đóng cửa

Một số vấn đề đạo đức tiềm ẩn được nêu ra trong báo cáo này bao gồm các tình huống khó xử liên quan đến hướng dẫn từ xa, nghiên cứu, giám sát lâm sàng và tự chăm sóc. Các nguyên tắc và tiêu chuẩn đạo đức liên quan cho từng vấn đề tiềm ẩn này, cùng với các khuyến nghị và/hoặc các nguồn sẵn có được mô tả dưới đây, có tính đến việc TS.Academia phải tuân theo hướng dẫn và kế hoạch thiên tai của trường đại học của cô ấy, cơ quan công nhận, cơ quan quản lý tiểu bang và cơ quan tài trợ của liên bang.

Hướng dẫn từ xa. Khi TS.Academia chuyển các khóa học trực tiếp của mình sang hướng dẫn từ xa, các nguyên tắc A (“phúc lợi và không gây hại”) và D (“công lý”) và tiêu chuẩn 7 (“giáo dục và đào tạo”) rất nổi bật. Khi xem xét các phương thức giảng dạy, TS.Academia nên hướng tới việc tối đa hóa lợi ích và giảm thiểu tác hại cho học sinh (nguyên tắc A) bằng cách thực hiện các bước để đảm bảo rằng học sinh có quyền truy cập hợp lý vào tài liệu khóa học (nguyên tắc D). Mặc dù các phương thức đồng bộ có thể được ưu tiên từ góc độ sư phạm, TS.Academia nên nhớ rằng không phải tất cả sinh viên đều có đủ quyền truy cập Internet hoặc truy cập vào phần mềm không có sẵn thông qua trường đại học. Do đó, việc yêu cầu các cuộc họp trực tuyến đúng giờ hoặc phần mềm được cung cấp bên ngoài do trường đại học cung cấp có thể ngăn cản sự thành công trong học tập của một số sinh viên. Do đó, TS.Academia nên xem xét các phương thức không đồng bộ và sử dụng phần mềm được cấp phép của đại học có sẵn cho sinh viên trong các khóa học, nơi không phải tất cả sinh viên đều có quyền truy cập vào các thiết bị Internet hoặc phần mềm không được cung cấp miễn phí cho sinh viên trong suốt trường đại học. Phù hợp với tiêu chuẩn 7.03 “sự chính xác trong giảng dạy”, TS.Academia nên sửa đổi giáo trình bài giảng của mình để phản ánh những thay đổi liên quan đến việc chuyển đổi sang giảng dạy từ xa. TS.Academia cũng có thể muốn làm quen với các tài nguyên giáo dục, đào tạo và đào tạo từ xa có sẵn trên trang web của APA (APA, 2020a).

Nghiên cứu. Giống như nhiều nhà tâm lý học làm việc trong các chương trình sau đại học trên khắp Hoa Kỳ, TS.Academia luôn tìm cách giải quyết tốt nhất các dự án nghiên cứu đang thực hiện của mình cũng như các luận văn, luận án hoặc các dự án tìm kiếm khác mà bà đang giám sát. Các nguyên tắc A (“phúc lợi và không gây hại), D (“công lý”) và E (“tôn trọng các quyền và phẩm giá của con người”) và tiêu chuẩn 8 (“nghiên cứu và xuất bản”) có liên quan nhiều nhất ở đây. TS.Academia phải xác định giao thức nghiên cứu của cô ấy hoặc học viên của trường, nếu có, có thể phù hợp với việc chuyển đổi sang phương pháp thu thập dữ liệu trực tuyến lưu ý tầm quan trọng của việc đảm bảo quyền tiếp cận bình đẳng với các lợi ích và gánh nặng của việc tìm kiếm. TS.Academia và các sinh viên của cô ấy có thể được hưởng lợi từ các nguồn cung cấp thông qua APA về việc tiến hành nghiên cứu trong đại dịch COVID-19 (APA, 2020c), có tính đến việc trường đại học của cô ấy có thể có các chính sách cụ thể của tổ chức cụ thể để tiến hành nghiên cứu trong các tình huống khẩn cấp như COVID-19. TS.Academia cũng nên tìm kiếm hướng dẫn từ các cơ quan bên ngoài (ví dụ: viện y tế quốc gia (National Institutes of Health), quỹ khoa học quốc gia (National Science Foundation) cho các dự án được tài trợ. Ngoài ra, TS.Academia có thể cẩn trọng khi tham khảo ý kiến ​​IRB của trường đại học của cô ấy khi xem xét các sửa đổi giao thức. Sự chấp thuận của IRB sẽ được yêu cầu đối với những thay đổi đối với phương pháp thu thập dữ liệu và các thủ tục chấp thuận hoặc đồng ý được thông báo. Đối với nghiên cứu của sinh viên được giám sát. TS.Academia nên đặc biệt lưu ý đến việc giúp người được giám sát của cô ấy giải quyết vấn đề, cách hoàn thành các dự án nghiên cứu một cách kịp thời để tránh những chậm trễ trong tiến độ học tập. Điều này không chỉ đúng đối với các dự án tìm kiếm được thiết kế để thu thập dữ liệu trực tiếp và được chuyển sang thu thập dữ liệu trực tuyến mà còn đối với các dự án nghiên cứu bị trì hoãn do sự gián đoạn chung về cuộc sống và lịch trình liên quan đến COVID-19 mà cả giảng viên và sinh viên đều gặp phải (ví dụ: gián đoạn liên quan đến việc di chuyển, chăm sóc con cái không đi học hoặc những người thân yêu khác trong nhà, bị hạn chế tiếp cận khuôn viên trường bao gồm hạn chế tiếp cận phòng thí nghiệm nghiên cứu, lên lịch bảo vệ luận án ảo hoặc bảo vệ luận án)

Giám sát lâm sàng. Tình huống mà TS.Academia gặp phải trong bài thuyết minh này gồm ba phần: (a) cách giải quyết các giai đoạn trì hoãn trong quá trình tiến bộ của sinh viên đối với các yêu cầu bằng cấp trong trường hợp sinh viên thực tập hoặc sinh viên thực tập đang tăng lên, (b) cách giải quyết các trường hợp sinh viên thực tập hoặc sinh viên thực tập tăng nguy cơ phơi nhiễm với COVID-19 do vị trí thực tập hoặc thực hành của họ, và (c) cách cung cấp dịch vụ giám sát lâm sàng đầy đủ cho sinh viên và sinh viên thực tập theo cách tôn trọng các yêu cầu xã hội. Các nguyên tắc A (“phúc lợi”), D (“công lý”) và E (“tôn trọng quyền và phẩm chất của con người”) và tiêu chuẩn 7 (“giáo dục và đào tạo”), 9 (“đánh giá”) và 10 (“trị liệu”) đặc biệt phù hợp với những vấn đề mà TS.Academia đang gặp phải. TS.Academia được khuyến khích suy nghĩ linh hoạt để giải quyết các mối quan tâm về đạo đức. Cô ấy có thể muốn tham khảo ý kiến ​​của những người giám sát thực tế và địa điểm thực tập để khuyến khích việc sử dụng các dịch vụ chăm sóc sức khỏe từ xa khi thích hợp. Đối với sinh viên hoàn thành khóa thực tập được Hiệp hội các trung tâm thực tập và sau tiến sĩ tâm lý học (Association of Psychology Postdoctoral and Internship Centers – APPIC) phê duyệt, TS.Academia nên tự làm quen với thông tin liên quan đến COVID-19 trên trang thông tin điện tử APPIC (2020). Tham vấn với đại diện của APPIC cũng có thể cần thiết. TS.Academia nên chuyển sang giám sát từ xa. Lý tưởng nhất, điều này sẽ xảy ra một cách ngẫu nhiên bằng cách sử dụng phần mềm do trường đại học tài trợ cho phép các cuộc họp không đồng bộ. Tuy nhiên, như đã lưu ý ở trên, TS.Academia nên nhớ rằng một số sinh viên tốt nghiệp có thể không có quyền truy cập vào băng thông Internet cần thiết để hỗ trợ các công nghệ đồng bộ, trong trường hợp đó, TS.Academia có thể muốn xem xét việc giám sát qua điện thoại. Để cung cấp thêm thông tin về việc giải quyết các vấn đề đạo đức liên quan đến sinh viên thực tập, TS.Academia được khuyến khích xem xét thông tin do APA cung cấp (2020d). Thông tin thêm cụ thể về các dịch vụ telehealth có trong Vignette 2.

Tự chăm sóc bản thân. Nguyên tắc A (“phúc lợi và không gây hại”) và tiêu chuẩn 2 (“năng lực”) có liên quan đến tình hình của TS.Academia. Cụ thể, TS.Academia nên mong muốn tối đa hóa lợi ích và giảm thiểu tác hại cho sinh viên và những người tham gia nghiên cứu của mình bằng cách thừa nhận các vấn đề cá nhân có thể ảnh hưởng đến công việc của cô với tư cách là một giáo viên, một nhà nghiên cứu và giám sát lâm sàng. Phù hợp với Tiêu chuẩn 2.06 “các vấn đề và xung đột cá nhân”, điều quan trọng là TS.Academia phải thừa nhận các yếu tố gây căng thẳng của chính mình trong việc đối phó với COVID-19 và thực hiện các bước để giảm thiểu tác động tiêu cực của những yếu tố gây căng thẳng này. TS.Academia có thể được hưởng lợi từ việc tuân theo các khuyến nghị của APA (2020f) về tầm quan trọng của việc sắp xếp thứ tự ưu tiên, xoay vòng (khi cần thiết), thiết lập thói quen, tạo không gian làm việc riêng biệt, kiểm tra với đồng nghiệp, tập thể dục, duy trì kết nối, hạn chế tiêu thụ tin tức, thực hành chánh niệm hoặc các kỹ thuật thư giãn khác. học hỏi điều gì đó mới và tử tế với chính mình trong cuộc hủng hoảng COVID-19.

 Phác họa thứ 2: Nhà lâm sàng chuyển đổi sang chăm sóc sức khỏe trực tuyến.

Tiến sĩ Traditional có 20 năm kinh nghiệm điều trị lâm sàng cho trẻ em, người lớn và gia đình với tư cách là người đứng đầu một cơ sở hành nghề lớn, thực hành độc lập ở khu vực ngoại ô. Thực hành bao gồm sáu nhà tâm lý học được cấp phép khác, hai sinh viên thực tập từ một chương trình đào tạo tiến sĩ gần đó, và một thực tập sinh sau tiến sĩ sắp hoàn thành số giờ để được cấp phép. Một phần đáng kể doanh thu của thực hành mang lại từ các bài đánh giá về sự phát triển (tăng động giảm chú ý/rối loạn tăng động, khuyết tật học tập) và chương trình trị liệu hành vi biện chứng chuyên sâu liên quan đến các phiên cá nhân, phiên nhóm và huấn luyện qua điện thoại hàng ngày. TS.Traditional luôn không thích công nghệ, thích tương tác mặt đối mặt và tránh phong trào y tế từ xa, vì ông cảm thấy nó quá khắt khe về mặt đạo đức và pháp lý. Các nhà tâm lý học khác trong lĩnh vực này bị chia rẽ. Hai thực tập sinh tiến sĩ háo hức đánh giá những gì họ đang học về telehealth từ chương trình học tại nhà của họ, và thực tập sinh sau tiến sĩ có trải nghiệm về chăm sóc sức khỏe từ xa cho cộng đồng từ khi thực tập. TS.Traditional cảm thấy căng thẳng gia tăng tại văn phòng giữa các nhân viên của mình và các lệnh ở nhà ngày càng nghiêm ngặt ngày càng tăng khiến ngày càng ít người vào văn phòng. Một số bác sĩ đã bắt đầu thực hiện kiểm tra điện thoại ngắn với khách hàng của họ như một biện pháp ngăn chặn khoảng cách, nhưng TS.Traditional nhận thức rằng cần phải đưa ra quyết định về tương lai trước mắt của việc thực hành của ông

Thông tin mô tả này một lần nữa nêu bật trọng tâm của các nguyên tắc chung của bộ quy tắc đạo đức APA khi làm việc với khách hàng/thân chủ và đồng nghiệp trong bối cảnh khủng hoảng sức khỏe toàn cầu. Các nhà tâm lý học phải tìm cách tiếp tục mang lại lợi ích cho khách hàng, đồng nghiệp và học viên và không gây tổn hại (nguyên tắc A); các nhà tâm lý học cũng mong muốn có những điều chỉnh hợp lý đối với các hoạt động của họ để đáp ứng những nhu cầu này (nguyên tắc B). Nếu các nhà tâm lý học quyết định điều chỉnh các giao thức truyền thống, họ phải cố gắng tránh làm quá mức hoặc đưa ra những lời hứa vô lý với những người mà họ làm việc (nguyên tắc C) và nên lưu ý lời kêu gọi ủng hộ các vấn đề về tiếp cận và công bằng xã hội vì chúng liên quan đến những bệnh nhân có nguồn lực thấp hơn và đồng nghiệp.

Đối với các vấn đề chăm sóc lâm sàng, TS.Traditional và các đồng nghiệp này phải làm việc cùng nhau để giải quyết trực tiếp tình trạng căng thẳng trong cách tiến hành cung cấp các dịch vụ đánh giá và can thiệp trong đại dịch. TS.Traditional có thể không biết rằng những áp lực liên quan đến lợi ích tài chính có thể khiến ông do dự trong việc điều chỉnh cách tiếp cận của mình cho phù hợp với thực tiễn (3.06 “xung đột lợi ích”). Những cuộc thảo luận như vậy với đồng nghiệp phù hợp với việc các nhà tâm lý học yêu cầu trước tiên phải cố gắng giải quyết tình huống khó xử về đạo đức một cách trực tiếp với các bên liên quan (1,04 “vi phạm đạo đức được giải quyết không chính thức”). Mặc dù TS.Traditional không thoải mái với việc chuyển sang tâm lý học từ xa, nhưng những người khác có thể không kín tiếng như vậy và có thể cung cấp nguồn lực trực tiếp và chuyên môn để dễ dàng chuyển đổi. Như đã thảo luận, các nhà tâm lý học được phép (và, một số người có thể tranh luận, được khuyến khích) thực hiện các phần mở rộng hợp lý trong thực hành của họ, thậm chí bao gồm cả việc làm việc vượt quá giới hạn đã xác định ngoài khả năng của họ, để cung cấp dịch vụ trong trường hợp khẩn cấp nếu họ có thể). Tất nhiên, việc cung cấp các dịch vụ như vậy cần được hỗ trợ đào tạo và tư vấn thích hợp, và các dịch vụ khẩn cấp nên được ngừng cung cấp một khi các hạn chế liên quan đến đại dịch được giảm bớt.

Có lẽ trớ trêu thay, những do dự của TS.Traditional về kinh tế có thể tạo ra trách nhiệm gia tăng cho việc hành nghề của ông, nếu ông không thực hiện những điều chỉnh thích hợp. Tiếp tục cung cấp dịch vụ chăm sóc lâm sàng tại chỗ (và có lẽ là không có thiết bị bảo vệ cá nhân PPE thích hợp) đặt cả nhà cung cấp và khách hàng vào nguy cơ sức khỏe không cần thiết. Hơn nữa, có thể sự lựa chọn của một số đồng nghiệp để cung cấp các cuộc kiểm tra điện thoại ngắn gọn có thể được hiểu là cung cấp các dịch vụ y tế ngoài telehealth. Sự thiếu rõ ràng này từ phía các nhà tâm lý học cung cấp các séc này có thể làm mờ quá trình đảm bảo rằng mọi dịch vụ được cung cấp qua điện thoại đều được cung cấp theo các tiêu chuẩn thực hành được chấp nhận.

Mặt khác, nếu quyết định theo đuổi quá trình chuyển đổi sang y tế từ xa, TS.Traditional và các đồng nghiệp của ông phải duy trì nhận thức về các giới hạn tiềm ẩn của sức khỏe từ xa. Cụ thể, có thể có một số thủ tục nhất định (ví dụ: các dạng cụ thể của kiểm tra nhận thức) không thể thực hiện đầy đủ từ xa và không có người giám định hiện diện, các hạn chế về bản quyền song song hoặc khó khăn trong quản lý đối với các công cụ bắt buộc. Các hình thức đánh giá khác, chẳng hạn như đánh giá rối loạn tăng động/giảm chú ý, có thể tự tốt hơn với tâm lý học từ xa miễn là có các biện pháp phòng ngừa để duy trì tính bảo mật thông tin sức khỏe cá nhân của khách hàng và bảo mật các tài liệu kiểm tra được áp dụng. Tất nhiên, bất kỳ kết luận nào được rút ra từ các đánh giá sức khỏe từ xa sai lệch so với các tiêu chuẩn thực hành đã được chấp nhận phải được nêu rõ dựa trên sự phân tích, giao cho các nhà tâm lý học trách nhiệm đánh giá chuyên môn về khoa học có sẵn và chú ý đến nơi khoa học thiếu hoặc không có sẵn (2.04, 9.01)

Ngoài ra, do việc cung cấp các dịch vụ trị liệu hành vi biện chứng chuyên sâu thường được sử dụng với các nhóm dân số cao, chẳng hạn như những người đang vật lộn với chứng tự tử mãn tính, TS.Traditional và các đồng nghiệp của ông nên xem xét cẩn thận cách từng khía cạnh của các dịch vụ ngoại trú này có thể được chuyển đổi trực tuyến. Các nhóm kỹ năng Didactic (Didactic skills groups) và các buổi trị liệu cá nhân cho những khách hàng này có thể hoạt động tốt thông qua sức khỏe từ xa, do đó, việc lập kế hoạch an toàn sẽ được chú ý từ lâu trong trường hợp hỏng hóc công nghệ, sự cố của khách hàng hoặc gián đoạn bất ngờ khác. Ví dụ: trước khi bắt đầu phiên hướng dẫn từ xa, một kế hoạch an toàn toàn diện nên được xây dựng cho từng khách hàng bao gồm thông tin liên hệ của khách hàng (bao gồm [các] số điện thoại và địa chỉ thực), thông tin liên hệ của người hỗ trợ trong cuộc sống của phòng khám trong trường hợp khách hàng không liên lạc được (với thông tin được cung cấp phù hợp tại chỗ), và cách liên hệ với nhà trị liệu và hoặc các dịch vụ khẩn cấp khác nếu có trường hợp xảy ra. Các nhà trị liệu cũng phải biết về các quy trình 911 địa phương ở địa điểm của khách hàng, nếu dịch vụ cấp cứu được yêu cầu. TS.Traditional và các đồng nghiệp của ông có thể quyết định rằng một số dịch vụ sẽ được tiếp tục thông qua đường dây điện thoại, trong khi những dịch vụ khác có thể không tiếp tục trong cuộc khủng hoảng này. Bất kỳ khách hàngào không có sẵn dịch vụ cần được cung cấp giới thiệu thích hợp trong phạm vi có thể, phù hợp với 3.12 “gián đoạn dịch vụ tâm lý” và 10.09, “gián đoạn trị liệu”. Điều quan trọng cần lưu ý là việc thực hiện mọi nỗ lực hợp lý để cung cấp các dịch vụ tăng cường sức khỏe cho những khách hàng cần được chăm sóc liên tục và quản lý nhanh, đặc biệt là trong các cộng đồng tạm trú, cũng có thể phản ánh nghĩa vụ đạo đức của nhà tâm lý học.

Với tư cách là giám đốc thực hành và là một nhà đào tạo, TS.Traditional cũng xem xét các nghĩa vụ đạo đức của mình đối với đồng nghiệp và thực tập sinh của mình. Cả thực tập sinh và thực tập sinh sau tiến sĩ đều có thể cảm thấy áp lực khi tiếp tục gặp trực tiếp khách hàng vì quan điểm của TS.Traditional chống lại y tế từ xa và vì họ có nhu cầu chính đáng phải bỏ ra nhiều giờ để tiến bộ thông qua đào tạo có giám sát. Các lựa chọn không an toàn (ví dụ: tiếp tục gặp bệnh nhân mà không có đồ bảo hộ cá nhân) có thể gây nguy hiểm cho sức khỏe của bản thân và khách hàng của họ. Sự căng thẳng này có thể phản ánh xung đột giữa đạo đức và sự bất hợp pháp của tổ chức (1,03 “xung đột giữa đạo đức và yêu cần cùa tổ chức”), và bản thân các học viên có thể bắt đầu nỗ lực giải quyết xung đột này một cách không chính thức với TS.Traditional (1,04 “giải pháp không chính thức về vi phạm đạo đức”). Nếu TS.Traditional và các đồng nghiệp của ông quyết định chuyển một số hoặc tất cả các dịch vụ của họ sang y tế từ xa, họ phải đảm bảo phân công công việc một cách thích hợp (2.05 “ủy quyền công việc cho người khác”) và thực hiện các bước để cung cấp sự giám sát đầy đủ, bao gồm cả việc sắp xếp để ghi chép phù hợp trong số các buổi học của học viên (4.03 “ghi âm”)

 Phần kết luận

Trên khắp các vai trò và môi trường khác nhau mà họ làm việc, các nhà tâm lý học ở một vị trí duy nhất để ứng phó với đại dịch COVID-19 thông qua nỗ lực trong công việc lâm sàng, nghiên cứu, hoạt động giảng dạy và vận động chính sách. Tuy nhiên, với các viejc yêu cầu ở tại nhà và các yêu cầu về giãn cách xã hội, các nhà tâm lý học có nhiệm vụ tìm ra những cách thức mới và sáng tạo để đáp ứng nhu cầu của những người mà họ phục vụ bao gồm khách hàng, đồng nghiệp, sinh viên, người tham gia nghiên cứu và công chúng nói chung. Các nhà tâm lý học được khuyến khích nắm bắt những thay đổi liên quan đến việc giúp ứng phó với cuộc khủng hoảng COVID-19, nhưng cũng phải ghi nhớ cam kết của họ đối với bộ quy tắc đạo đức APA (2017) và xem xét các vấn đề đạo đức có thể phát sinh khi họ thích nghi với việc hỗ trợ từ xa hoặc trong những cách mới lạ khác. Như đã nêu trong điều này, tất cả các nguyên tắc và tiêu chuẩn trong bộ luật đạo đức APA hiện tại đều áp dụng theo cách này hay cách khác đối với phản ứng của các nhà tâm lý học đối với COVID-19. Điều quan trọng cần lưu ý là bộ đạo đức APA hiện đang được sửa đổi và hướng dẫn trực tiếp hơn về một số tình huống khó xử về đạo đức nêu trong điều này có thể được đưa vào phiên bản tiếp theo của bộ đạo đức APA. Trong khi đó, có rất nhiều nguồn lực sẵn có để giúp các nhà tâm lý học giải quyết những thách thức đạo đức mà họ phải đối mặt. Các nhà tâm lý học được khuyến khích sử dụng các nguồn sẵn có được cung cấp bởi APA và các tổ chức mà họ làm việc hoặc tương tác với mục đích thúc đẩy hành vi đạo đức trong ngành. Mặc dù không được thảo luận trong bài viết này, các nhà tâm lý học cũng được khuyến khích sử dụng các mô hình ra quyết định đạo đức có sẵn (ví dụ: xem chương về ra quyết định có đạo đức trong Nagy, 2011 và Knapp & Vande Creek, 2012) khi đối mặt với các tình huống khó xử về đạo đức liên quan đến COVID-19 để giải quyết không rõ ràng hoặc không có sẵn các nguồn lực để hướng dẫn việc ra quyết định có đạo đức.

 

Nguồn tham khảo:

  1. American Psychological Association. (2013). Guidelines for psychological practice in health care delivery systems. Retrieved from https://www.apa.org/practice/guidelines/Delivery-systems
  2. American Psychological Association. (2015). Guidelines on trauma com- petencies for education and training. Retrieved from https://www.apa.org/ed/resources/Trauma-competencies-training.pdf
  3. American Psychological Association. (2017). Ethical principles of psy- chologists and code of conduct. Retrieved from https://www.apa.org/ ethics/code/
  4. American Psychological Association. (2020a). APA COVID-19 Informa- tion and resources. Retrieved from https://www.apa.org/topics/covid-19/ American Psychological Association. (2020b). Be an advocate for psychol- ogy: How to speak up for the issues that matter to you. Retrieved from https://www.apa.org/advocacy/guide/index
  5. American Psychological Association. (2020c). Conducting research dur- ing the COVID-19 pandemic. Retrieved from https://www.apa.org/news/apa/2020/03/Conducting-research-covid-19
  6. American Psychological Association. (2020d). Ethical guidance for the COVID-19 era. Retrieved from https://www.apa.org/ethics/covid-19- guidance
  7. American Psychological Association. (2020e). For psychological scien- tists: COVID-19 FAQ. Retrieved from https://www.apa.org/ research/covid-19-science-faqs
  8. American Psychological Association. (2020f). Self-care for psychologists during the COVID-19 outbreak. Retrieved from https://www.apa.org/news/apa/2020/03/psychologists-self-care
  9. American Psychological Association Board of Educational Affairs Task Force on Supervision Guidelines. (2014). APA guidelines for clinical supervision in health service psychology. Retrieved from https://www.apa.org/about/policy/guidelines-supervision.pdf
  10. American Psychological Association Education Directorate. (2020). Tele- health continuing education resources. Retrieved from https://www.apa.org/ed/ce/telehealth
  11. American Psychological Association’s Guideline Developmental Panel for the Treatment of Posttraumatic Stress Disorder in Adults. (2017). Clin- ical practice guideline for the treatment of PTSD. Retrieved from https://www.apa.org/ptsd-guideline
  12. American Psychological Association’s Joint Task Force for the Develop- ment of Telepsychology Guidelines for Psychologists. (2013). Guide- lines for the practice of telepsychology. Retrieved from https://www.apa.org/practice/guidelines/telepsychology
  13. Association of Psychology Postdoctoral and Internship Centers. (2020). COVID-19. Retrieved from https://www.appic.org/#
  14. Atkeson, A. (2020). What will be the economic impact of COVID-19 in the U.S.? Rough estimates of disease scenarios. (Number w26867). Cam- bridge, MA: National Bureau of Economic Research. http://dx.doi.org/ 3386/w2686
  15. Centers for Disease Control and Prevention. (2020). Coronavirus disease 2019 (COVID-19): Preventing getting sick. Retrieved from https://www.cdc.gov/coronavirus/2019-ncov/prevent-getting-sick/index.html
  16. Dunning, , Heath, C., & Suls, J. M. (2004). Flawed self-assessment: Implications for health, education, and the workplace. Psychological Science in the Public Interest, 5, 69 –106. http://dx.doi.org/10.1111/j.1529-1006.2004.00018.x
  17. Johnson, W. B., Barnett, J. E., Elman, N. S., Forrest, L., & Kaslow, N. J. (2013). The competence constellation model: A communitarian ap- proach to support professional competence. Professional Psychology, Research and Practice, 44, 343–354. http://dx.doi.org/10.1037/ a0033131
  18. Katz, A. D., & Hoyt, W. T. (2014). The influence of multicultural coun- seling competence and anti-Black prejudice on therapists’ outcome expectancies. Journal of Counseling Psychology, 61, 299 –305. http:// doi.org/10.1037/a0036134
  19. Knapp, S. J., & VandeCreek, L. D. (2012). Practical ethics for psycholo- gists: A positive approach. Washington, DC: American Psychological Association.
  20. Liu, Y., Gayle, A. A., Wilder-Smith, A., & Rocklöv, J. (2020). The reproductive number of COVID-19 is higher compared to SARS coro- navirus. Journal of Travel Medicine, 27(2), taaa021. http://dx.doi.org/ 1093/jtm/taaa021
  21. Luyt, E., Combes, A., Becquemin, M. H., Beigelman-Aubry, C., Hatem, S., Brun, A. L., . . . the REVA Study Group. (2012). Long-term outcomes of pandemic 2009 influenza A(H1N1)-associated severe ARDS. Chest, 142, 583–592. http://dx.doi.org/10.1378/chest.11-2196
  22. Maital, S., & Barzani, E. (2020, April 21). The global economic impact of COVID-19: A summary of research. Haifa, Israel: Samuel Neaman Institute for National Policy Research. Retrieved from https://www.neaman.org.il/Files/Global%20Economic%20Impact%20of%20COVID- pdf
  23. Nagy, T. F. (2011). Essential ethics for psychologists: A primer for understanding and mastering core issues. Washington, DC: American Psychological Association. http://dx.doi.org/10.1037/12345-000
  24. Ornell, F., Schuch, J. B., Sordi, A. O., & Kessler, F. H. P. (2020). “Pandemic fear” and COVID-19: Mental health burden and strategies. Brazilian Journal of Psychiatry. Advanced online publication. http://dx.doi.org/10.1590/1516-4446-2020-0008
  25. Pakpour, A. H., & Griffiths, M. D. (2020). The fear of COVID-19 and its role in preventive behaviors. Journal of Concurrent Disorders, 2, 58 –63. Retrieved from https://concurrentdisorders.ca/2020/04/03/the-fear-of-covid-19-and-its-role-in-reventive-behaviors/
  26. World Health Organization. (2020a). Coronavirus disease 2019 (COVID-19) situation report 84. Retrieved from https://www.who.int/docs/ default-source/coronaviruse/situation-reports/20200413-sitrep-84- covid-19.pdf?sfvrsn=44f511ab_2
  27. World Health Organization. (2020b). Rolling updates on coronavirus dis- ease (COVID-19). Retrieved from https://www.who.int/emergencies/ diseases/novel-coronavirus-2019/Events-as-they-happen

 

 

Chia sẻ